Thơ: Sự Chúa Sống Lại

Sự Chúa Sống Lại

Ngày xưa Chúa đã phán lời,
Rằng Ngài bị đóng đinh nơi thập hình,
Qua ba ngày… sáng bình minh,
Thì Ngài sống lại, hiển vinh Danh Trời!

Thật như Nước Chúa rạng ngời,
Quyền năng tột đỉnh, giữ lời phán ra…
Tinh sương, có các đàn bà,
Đi ra mộ Chúa để mà viếng thăm,

Họ nhìn thấy đá đã lăn
Ra xa cửa mộ, và Thân chẳng còn,
Bốn bề quanh quẩn núi non,
Xác Ngài đã mất… chỉ còn mộ không!

Các bà lo lắng trong lòng,
Tâm thần bối rối, phập phòng, xôn xao!
Thì kìa thiên sứ trên Cao,
Sáng choang như chớp, hiện vào báo tin,

Rằng Giê-xu đã an bình,
Từ ngôi mộ chết, nguyên hình còn đây,
Ngài không còn ở mộ này,
“Song Ngài sống lại” để bày tỏ ra:

Linh năng, ân điển bao la,
Thắng quyền tội lỗi, quỷ ma hại người!
Phục Sinh mang lại cho đời,
Bình an, hy vọng rạng ngời phước ân!

Ai tin thì được dự phần,
Trên Nơi vinh hiển tình thân với Ngài!
Vậy ta mau hãy đến ngay,
Trọn lòng trông cậy tháng ngày bên Cha,

Huyết Ngài thật đã thứ tha,
Phục Sinh – Ngài sống bên ta mãi hoài!

(Dựa vào sách Lu-ca 24:1-9)

Tiểu Minh Ngọc

 

Share This:

2,580 views

Comments are closed.